Y học từ xưa đến nay luôn là một nghề mặt-đối-mặt. Bác sĩ quan sát, lắng nghe, cân nhắc sự bất định và hành động — thường trong vài phút, thường với thông tin chưa đầy đủ, và luôn có một con người ngay trước mặt. Dù tính toán đã tiến xa đến đâu, khung cảnh cốt lõi ấy vẫn không đổi: những quyết định quan trọng nhất vẫn được đưa ra tại giường bệnh, trong phòng thủ thuật, hay bên kính hiển vi. Chúng tôi cho rằng AI nên đến gặp bác sĩ ngay tại đó, theo điều kiện của họ, thay vì yêu cầu họ gửi công việc đi nơi khác rồi chờ câu trả lời quay về.
Niềm tin đó là lý do mọi thứ chúng tôi xây dựng đều ưu tiên tại chỗ. Khi phân tích chạy ngay tại nơi chăm sóc, công cụ trở thành một phần của căn phòng chứ không phải một dịch vụ đâu đó trên internet. Nó nhanh hơn, vì không có gì phải đi và về. Nó bền bỉ hơn, vì việc chăm sóc không dừng lại khi mất kết nối. Và nó riêng tư hơn, vì hình ảnh nhạy cảm và thông tin người bệnh không cần phải rời khỏi tòa nhà để trở nên hữu ích. Theo cách nhìn này, quyền riêng tư không phải là một chính sách gắn thêm vào phút cuối — nó là hệ quả của việc công việc được thực hiện ở đâu.
Sẽ rất dễ để xem những điều này như sở thích kỹ thuật. Chúng tôi xem chúng như cam kết lâm sàng. Một công cụ mà bác sĩ không thể tin tưởng là một công cụ mà bác sĩ sẽ lặng lẽ ngừng dùng, bất kể nó trông ấn tượng đến đâu trong một buổi trình diễn. Vì vậy, chúng tôi tự đặt cho mình một phép thử đơn giản: liệu một bác sĩ cẩn trọng, có trách nhiệm có thấy thoải mái khi dựa vào điều này, và sau đó có thể giải thích chính xác nó đã làm gì và vì sao? Nếu câu trả lời chưa phải là có hoàn toàn, thì nó chưa sẵn sàng.